Saturday, September 17, 2011

khác ...

mình giờ chắc khác xưa lắm nhỉ ...?

chợt nhớ chia sẻ từ 2 bạn Nhật và Thư ... người bạn thật sự là người bạn khi ta cảm thấy an toàn dù ta là ai và sẵn sàng đón nhận những cái không hay và cái khuyết của một con người ...

một người bạn như thế có vẻ khó tìm mà cũng chẳng biết có tồn tại hay không?

chỉ biết giờ ta với ta ... chỉ biết nếu ta không ôm ấp lấy sinh linh này thì thôi ... thả trôi vào bể trầm luân ... thì thôi ta không còn đáng hiện hữu trên thế gian này ... có lẽ ý nghĩa của sự hiện hữu bây giờ là để ta trở về với ta ... ôm ấp

thôi thì quay trở lại thân tâm, ích kỷ không xấu đâu, miễn khi tâm chạm đến an lạc ...

kìa đó, tia sáng của hạnh phúc đang lấp lo nơi xa xăm ... chỉ cần bước thảnh thơi ... từng bước một ... mỗi bước là một chân tuệ giác ... bước và đi để có thể về ... về với thân tâm của mình


vài dòng vẫn vơ ....

Sunday, August 28, 2011

vô hồn ...

có khi nào ta vô hồn … ta vô cảm ?

đã có, đang có, và sẽ có

có khi nào ta vô hồn đến lúc quên đi cả cuộc sống

có khi nào ta như thấy cả thế giới quay lưng lại

hay khi đó ta lãnh cảm

rồi thì ta thấy đôi chân rảo bước mõi mòn

ta sợ và vô phương …

tiếng khóc gào bấu víu

rồi có thể ta trượt tay …

ta không còn bấu víu được nữa …

trên cái thẳm ta đang trượt dài

ta chợt thấy và trách đời … chỉ có ta còn nương tựa

và thế ta trượt dài

đến khoảnh khắc ta thấy rằng …

phải rồi để gió cuốn đi …

phải rồi ta buông tay tất cả ….

Tuesday, August 23, 2011

khác biệt ...

có phải khi yêu nhau, ta cũng cần học cách thấy sự khác biệt?

hồi ở Malaysia, một anh bạn thích thú giới thiệu mình một quyển sách anh viết dành tặng cho người vợ yêu quý ... quyển sách là tập hợp những bức thư tình mà anh trân quý viết gởi vợ trong ngần ấy năm yêu nhau ... sách chỉ viết bằng tiếng Hoa và một cách phấn khích tò mò, mình nhờ anh ấy dịch qua các tiêu đề bức thư tình...

những tiêu đề nghe thật lạ lẫm đến lúc mình cũng cười thầm ... có thư anh viết về cách anh và vợ mua sắm khác nhau như thế nào, có thư anh bàn cùng vợ về cách nhìn khác biệt của 2 người đối với IofC ... mình hỏi tại sao phải như thế? anh nghiêm nghị mà hứng khởi trả lời "vì đó là điều một đôi vợ chồng cần bàn và chia sẻ".

đúng thật dẫu là vợ chồng hay chỉ mới là cặp yêu nhau, ta cũng cần học cách thấy sự khác biệt để biết được rằng hai ta khác biệt như thế nào ... hai kẻ yêu nhau chưa thể là "oanh" (one) một khi hai cá thể chưa hiểu hết về nhau hoặc chí ít ta không phải là người ấy và người ấy cũng không phải là ta ... đơn thuần chúng ta có sự khá biệt ... để rồi ta hiểu, ta thương, và trân quý ...

phải rồi, mình cần hiểu sự khác biệt ... để biết cách yêu thương hơn ...

Wednesday, May 11, 2011

nhớ bụt ...

chẳng hiểu rõ bụt mà bỗng dưng thấy nhớ bụt ... nhớ đến lạ kỳ ... cái nhớ yêu thương ... nhớ lời bụt nói "đời là bể khổ" ... mình thì thấy con người thật là khổ dẫu là ai ... ta chạy đua trên thế gian trong cái khổ và ta cứ chạy và có thể chạy mãi ... thương cho ta và thương cho người ... đôi lúc ta sợ cái chạy đua ấy ... chạy để làm sung sướng con người ta ... ta mệt và rồi có thể ta nhận ra ... nhận ra một điều gì đó...

sống có lẽ chỉ đơn thuần là sống ... chẳng biết có học được cái bao dung không ... ta lý tưởng đem cái bao dung để vun lấp cái khổ mà thế nhân gieo cho nhau ... đường còn dài ... và ta còn phải học sự tỉnh thức.

Tuesday, May 10, 2011

thương mẹ, thương ba

nhớ hồi sư ông nói rằng "mẹ là vị bồ tát, là hiện thân của tình yêu thương vô bờ bến", ngẫm lại thấy đúng quá! chỉ là bổ sung thêm "ba cũng là vị bồ tát, là hiện thân của tình yêu thương vô bờ bến"

thương ba thương mẹ thật ... dẫu nhiều trắc uẩn trên đường đời vẫn thương mẹ thương ba ... cái lưu mờ của cuộc sống vây quanh bởi lòng ích kỷ bởi cái ngã, cái nhỏ nhen, cái hời dỗi, v.v... đã che lấp cả bầu trời tình yêu thương đang ôm ấp lấy mình.

người ta nói gia đình là cái nôi của mỗi con người, cái tổ để nương về bởi dẫu sao khi tháo gỡ cái trí nhãn mò mẫn và giẩy nãy, tình yêu ăm ắp lung linh, len lõi trong từng ngóc ngách.

có thể, ngoài kia trái tim ba mẹ luôn canh cánh được quay về cái tổ của chúng mình cũng như con chỉ thấy được con đường về những lúc tỉnh thức. và con nhận ra một điều, con nguyện cùng vun vén với ba mẹ cái tổ của nhà ta.

Friday, May 6, 2011

khổ ...

sự thật: đời là bể khổ, ta cảm thấy chênh vênh ... lối thoát như vô định ... ta xin cúi đầu để nhìn thấy mình chẳng là gì trên cõi thế gian ... ta hư vô hơn cả một hạt bụi hay một cơn gió khẽ ... ta chẳng là gì thế nhưng sao ta lại sợ chính ta nhỉ? ta sợ lắm những lúc điên dại .... ta vẫn sợ khi ta tỉnh mê ... ta tỉnh và ta sợ ... vì ta sợ cái hạt giống ấy âm ỉ sâu thẳm đâu đó ... ta trở nên vô định .. ta khủng hoảng ... ta rối ren ... không biết đâu nên đâu không? hay đời chỉ hư vô mà ta học cách chấp nhận tất cả những gì đang tồn tại kể cả sự kinh tởm ẩn dật.

phải rồi, ta hư vô ... một mai kia ta nguyện sẽ đánh tan thân thể này thành cát bụi và tan biến trong không trung ... vì ngẫm cho cùng ... ta chẳng là gì cả.

Tuesday, May 3, 2011

máy bay trực thăng

chợt tưởng tưởng mình ngồi trong buồng của máy bay trực thăng, phảng phất trên không trung, chợt nhìn xuống và mình tự hỏi :"chúng ta đang làm gì đây?"... ờ mà chúng ta đang làm gì thế nhỉ? Khi ta mắc kẹt trên mặt đất, ta có thể chẳng nhìn thấy gì cả, đâu mất rồi cái trí và cái nhìn của một con người. Khi ta trên cao rồi, ta mới tự vấn "ờ thì, chúng ta đang làm gì thế nhỉ?"

sợ rằng khi quay trở lại mặt đất rồi, ta có thể mất đi câu hỏi ấy! ngẫm rằng ta nên sống đung đưa giữa hai khoảng ....

Monday, April 11, 2011

Awakening ... Tỉnh thức

awakening ... tỉnh thức ... lúc nào ta cũng phải tỉnh thức ...

a plant ...

"a plant does not resist growth or change; it simply flows with it and unfolds in true perfection." From "Opening Doors Within" by Eileen Caddy.

Tuesday, April 5, 2011

để gió cuốn đi

rồi sẽ có một ngày ... ta để gió cuốn đi ... gió cuốn đi cái yêu của người thương ... ta sợ cái bơ vơ giữa hư không ... và ta biết trong cái hư không ấy ... người thương và ta hòa quyện ... người thương và ta là một ... chỉ cần ta thở và yêu ...